Thời gian tiết kiệm được khi bỏ thuốc lá

Trước khi tôi bỏ thuốc, ngày của tôi bị bẻ vụn thành những mảnh cỡ một điếu thuốc. Sau khi bỏ, cả những quãng dài của cuộc sống vẫn còn nguyên vẹn.
Ba giờ ấy đi đâu
Lúc tệ nhất, tôi hút khoảng 40 điếu thuốc một ngày. Tôi bắt đầu từ năm 19 tuổi và kéo dài suốt 27 năm, nên con số đó không còn lạ với tôi nữa. Nó trở nên bình thường. Đó là cách một thói quen có thể ăn cắp mà vẫn thoát tội.
Một điếu thuốc chưa bao giờ chỉ tốn vài phút để hút hết. Nó lấy cả khoảng thời gian chuẩn bị trước đó, khi tôi đã nghĩ đến chuyện đứng dậy đi ra ngoài. Nó lấy quãng đi ra ban công hoặc cửa sổ. Nó lấy chiếc bật lửa, hơi rít đầu tiên, hơi rít cuối cùng, quãng dừng nhỏ sau đó, việc rửa tay, rồi quay lại với bất cứ việc gì tôi vừa bỏ dở. Nhân lên 40 điếu một ngày, thói quen ấy ngốn khoảng 3 giờ mỗi ngày.
Tôi thấy sự ăn cắp đó rõ nhất ở chỗ làm. Tôi hút thuốc ở văn phòng suốt nhiều năm, và cuối cùng đồng nghiệp cũng không còn để ý nữa. Một cuộc gọi khó khăn vừa kết thúc, tôi đã gần như đi tới cửa sổ. Một email tốn công, và tôi tự thưởng cho mình một quãng nghỉ mà thật ra chẳng phải nghỉ ngơi gì cả. Đến giờ ăn trưa, ngày làm việc đã trông như bị xé vụn. Công việc vẫn xong, nhưng nó diễn ra giữa những lần ra ngoài.
Ở nhà cũng chẳng khá hơn. Trà nguội ngắt. Một bộ phim bị tách làm đôi. Bữa tối có những dấu phẩy vô hình vì tôi cứ bước ra ngoài. Vợ tôi cũng hút thuốc, nên nghi thức ấy có người cùng chia sẻ, khiến nó trông có vẻ vô hại. Khi hai người cùng chung một nhịp đó, nó bắt đầu giống như cuộc sống người lớn bình thường.
Những gì quay lại
Tôi từng nghĩ thời gian tiết kiệm được khi bỏ thuốc sẽ mang cảm giác thật kịch tính. Tôi tưởng mình sẽ đột nhiên hiệu quả hơn, khỏe hơn, thay đổi hoàn toàn. Nhưng thứ quay lại với tôi lại yên ả hơn thế, và tốt hơn.
Điều đầu tiên tôi nhận ra là sự liền mạch. Tôi có thể uống cà phê khi nó vẫn còn nóng. Tôi có thể hoàn thành một việc mà không phải tính trước lần ra ngoài tiếp theo. Tôi có thể ngồi trọn một cuộc trò chuyện mà không để một phần não mình liên tục kiểm tra đồng hồ. Đó mới là ý nghĩa thật sự của những giờ lấy lại được sau khi bỏ thuốc đối với tôi. Không phải vài phút lẻ trên giấy. Mà là sự chú ý không bị ngắt quãng.
Một sáng thứ Bảy đã làm điều đó hiện ra rõ ràng. Vợ tôi đang ở trong bếp. Con trai tôi, giờ đã 22 tuổi, đang nói vọng từ phòng bên cạnh. Tôi ngồi với cà phê và tờ báo, và không một phần nào của khung cảnh ấy đòi tôi phải đứng dậy để nuôi một phản xạ. Tôi vẫn ngồi nguyên trên ghế. Không có gì anh hùng xảy ra. Và đó chính là điều quan trọng. Khoảnh khắc bình thường vẫn còn nguyên vẹn.
Điều tương tự cũng xảy ra bên ngoài căn nhà. Một chuyến lái xe không còn đòi tôi phải tính trước chỗ dừng. Một bữa ăn ngoài hàng không còn có nghĩa là phải canh đúng lúc để biến mất. Ngay cả một cuộc đi bộ ngắn cũng dài hơn, vì nó thuộc về chính cuộc đi bộ ấy, chứ không phải điếu thuốc từng đóng khung nó.
Lợi ích thật sự không phải là năng suất
Ba giờ mỗi ngày cộng lại rất nhanh. Trong một tuần, đó là 21 giờ. Trong một tháng, nó thành ra một quỹ thời gian đủ lớn để khiến người ta thấy ngượng. Nhưng tôi không nghĩ đó là phần năng suất lấy lại được. Tôi nghĩ đó là đời mình lấy lại được.
Thuốc lá đã tập cho tôi sống thành từng mảnh. Bắt đầu một việc. Dừng lại. Làm tiếp. Bước ra ngoài. Quay lại. Nói “đợi một chút” với những người tôi yêu. Rời bàn ăn. Rời căn phòng. Rời khoảnh khắc ấy. Sau đủ nhiều năm, nhịp đó bắt đầu có vẻ tự nhiên. Nhưng nó không tự nhiên. Đó là sự lệ thuộc đang cắt ngày ra thành những mảnh nhỏ cỡ nicotine.
Khi việc chặt vụn ấy dừng lại, tôi cũng không lấp mọi giờ trống bằng những điều phi thường. Có lúc tôi chỉ ngồi trên sofa và xem trọn một bộ phim. Có lúc tôi ăn xong bữa tối rồi vẫn ngồi yên ở đó. Có lúc tôi làm việc suốt buổi chiều mà không có một sợi bứt rứt mỏng manh nào kéo mình về phía cửa. Những chuyện đó nghe nhỏ thôi, cho đến khi bạn đánh mất chúng suốt 27 năm.
Vợ tôi cũng nhận ra sự thay đổi ấy khi cô ấy bỏ thuốc. Căn nhà yên hơn. Không phải im lặng. Chỉ là ít bị ngắt quãng hơn. Một bữa ăn vẫn là một bữa ăn. Một buổi tối vẫn là một buổi tối. Chúng tôi không còn sắp xếp cuộc sống bình thường quanh cái cớ tiếp theo để bước ra ngoài năm phút, rồi năm phút ấy lúc nào cũng kéo dài hơn thế.
Điều tôi trân trọng bây giờ
Tôi vẫn nghĩ đến phổi, tim, cầu thang, tất cả những thứ đó. Nhưng thời gian là lợi ích tôi cảm nhận rõ nhất, vì nó chạm vào mọi thứ khác.
Với 40 điếu thuốc một ngày, thói quen ấy không chỉ làm hại cơ thể tôi. Nó còn chiếm lịch của tôi. Nó làm mất đi sự trọn vẹn của công việc, nghỉ ngơi, bữa ăn, những cuộc trò chuyện, những chuyến đi xe và cả cuối tuần. Nó khiến tôi cứ phải rời khỏi chính cuộc đời mình theo từng khoản nhỏ.
Điều đó đã dừng lại. Không phải trong một khoảnh khắc điện ảnh nào cả. Chỉ là đều đặn đến mức một ngày nọ tôi nhìn quanh và thấy cả những giờ liền nơi trước đây từng có thuốc lá. Đó không phải những giờ phút ngoạn mục. Đó là thời gian của tôi.
Nếu bạn sẵn sàng cho nhiều hơn một bài viết, J. Freeman sẽ vạch ra toàn bộ lộ trình trong cuốn cẩm nang của ông, từng bước một và theo nhịp của bạn. Nó có giá chỉ tương đương vài gói thuốc, một lựa chọn nhỏ so với việc để thói quen ấy lấy thêm một năm nữa trên lịch của bạn.
🚀 Sẵn sàng bỏ thuốc lá?
Tệp PDF SmokingBye là một lối thoát nhẹ nhàng, từng bước: giảm nicotine dần dần, không căng thẳng và không tái nghiện.
Nhận kế hoạch & bắt đầu ngay hôm nay

