Hút thuốc có giảm căng thẳng không? Không, nó giữ căng thẳng

Điếu thuốc được cho là sẽ xoa dịu bạn là một trong những lời nói dối lâu đời nhất về hút thuốc. Nó có vẻ đúng vì cảm giác nhẹ nhõm đến rất nhanh, và thứ đến nhanh như vậy rất dễ bị nhầm với sự bình yên.
Lầm tưởng 1: Điếu thuốc loại bỏ căng thẳng
Nó không loại bỏ căng thẳng. Nó chỉ chặn cơn cai.
Nicotin làm dopamine tăng vọt trong não, và não học con đường tắt đó. Rồi mức nicotin giảm xuống, và chính bộ não ấy bắt đầu đòi một điếu nữa. Cú rơi đó tạo cảm giác căng thẳng, cáu kỉnh, bồn chồn, và phủ lên đời sống thường ngày một lớp cảnh giác mỏng. Khi một điếu thuốc được châm lên, lớp cảnh giác ấy dịu xuống trong vài phút. Người ta gọi đó là bình tĩnh. Nhưng đó chỉ là lúc một vấn đề mà điếu thuốc trước đó góp phần tạo ra tạm thời khép lại.
Một hệ thần kinh bình ổn không cần được điều chỉnh liên tục. Một hệ phụ thuộc thì cần. Sự khác biệt ấy quan trọng hơn khói, chiếc ghế, hay năm phút nghỉ ngoài trời.
Đó là lý do câu hỏi hút thuốc có giảm căng thẳng không cứ quay lại. Câu hỏi nghe hợp lý từ bên trong. Cơ thể căng, tay với tới, khói đi vào, và áp lực hạ xuống. Nhưng sự hạ xuống ấy không phải tự do. Nó chỉ là một vòng lặp khép lại trong chốc lát.
Lầm tưởng 2: Căng thẳng là nguyên nhân, còn hút thuốc là cách chữa
Căng thẳng thật sự có tồn tại. Hạn chót có tồn tại. Áp lực gia đình có tồn tại. Những buổi chiều dài ở nơi làm việc có tồn tại. Hút thuốc chỉ lẻn vào những khoảnh khắc ấy rồi nhận công lao.
Tôi biết điều đó vì tôi đã trao cho nó công lao ấy suốt nhiều năm. Tôi hút thuốc 27 năm, bắt đầu từ năm 19 tuổi. Tệ nhất là khoảng 40 điếu một ngày. Trong văn phòng, tôi có một cái bàn, một ô cửa sổ, một vệt cà phê trên bìa hồ sơ, và một cái gạt tàn lúc nào cũng trông như đã đầy từ trước buổi trưa. Một cuộc gọi khó khăn kết thúc, và tôi sẽ đứng dậy như thể điếu thuốc vừa giải quyết được điều gì đó. Nó không giải quyết cuộc gọi. Nó chỉ chấm dứt cơn thiếu hụt đã dâng lên trong suốt cả cuộc trò chuyện.
Đó là phần người ta thường bỏ lỡ khi nghĩ đến việc hút thuốc để giải tỏa căng thẳng. Điếu thuốc xuất hiện sau khi căng thẳng đã có mặt, nên nó bị nhầm là người hùng. Trên thực tế, thuốc lá và lo âu nuôi lẫn nhau. Nicotin tạo ra cú sụt tiếp theo. Cú sụt tiếp theo tạo ra sự thôi thúc. Sự thôi thúc mượn tên của căng thẳng, và điếu thuốc bước lên như câu trả lời.
Lầm tưởng 3: Nếu thuốc lá không xoa dịu bạn, bỏ thuốc sẽ khiến bạn không còn gì để tựa vào
Lầm tưởng này sống dai vì hai lầm tưởng đầu đã huấn luyện nó. Nếu điếu thuốc là bàn đạp phanh của bạn, thì cuộc sống không có nó nghe có vẻ liều lĩnh.
Nhưng câu chuyện đó không đứng vững. Ý chí đơn thuần hiếm khi đủ. Các công cụ thay thế nicotine giúp được một phần. Thuốc men giúp thêm một bước nữa. Ngay cả những cách kết hợp mạnh nhất cũng vẫn cần một hệ hỗ trợ rõ ràng. Điều đó không nói rằng con người yếu. Nó nói rằng lời khuyên quen thuộc thường để đa số mọi người thiếu công cụ, rồi đổ lỗi cho họ khi áp lực quay lại.
J. Freeman đã học điều đó theo cách rất khó khăn. Sau châm cứu, thôi miên, miếng dán nicotine, cuốn sách của Allen Carr, thuốc lá thảo mộc, và các quy tắc bấm giờ, anh ấy không cần thêm một bài giảng về kỷ luật. Anh ấy cần một lời giải thích rõ hơn về điều điếu thuốc đã làm suốt bấy lâu. Khi câu chuyện về căng thẳng vỡ ra, thói quen trông bớt giống chỗ an ủi và giống một hệ thống luôn gửi hóa đơn cho cùng một người hơn.
Mẫu hình rộng hơn ấy rất quan trọng. Hút thuốc không bước vào một cuộc sống yên bình rồi làm nó tốt hơn. Nó làm bề mặt trở nên sần sùi hơn, rồi bán một khoảng dừng ngắn như thể đó là sự nhẹ nhõm. Lầm tưởng này sống được vì khoảng dừng ấy là thật. Phần còn thiếu là căng thẳng thực sự đến từ đâu.
Nhìn ra vòng lặp không giống như phá vỡ nó, nhưng đó là lúc sức mê hoặc bắt đầu yếu đi. Nếu một ngày bạn muốn đọc thêm, J. Freeman viết về con đường bình yên trong cẩm nang của mình.
🚀 Sẵn sàng bỏ thuốc lá?
Tệp PDF SmokingBye là một lối thoát nhẹ nhàng, từng bước: giảm nicotine dần dần, không căng thẳng và không tái nghiện.
Nhận kế hoạch & bắt đầu ngay hôm nay

