Cặp đôi hút cùng nhau suốt 27 năm

Điếu thuốc đầu tiên tôi nhớ đã chia sẻ với người phụ nữ rồi sẽ trở thành vợ mình là ở bên ngoài một quán cà phê nhỏ, lúc tối đến mức người ta đang lau bàn. Cô ấy 18 tuổi. Tôi 19. Cái bật lửa màu đỏ, rẻ tiền, loại bỏ vào túi rồi lại ra với nhiều xước xát.
Chẳng ai trong chúng tôi gọi đó là một khởi đầu. Chúng tôi không hứa hẹn gì cả. Chúng tôi còn trẻ, và làn khói giữa chúng tôi giống một thứ nhỏ nữa thuộc về buổi tối: tách cà phê, ghế mệt mỏi, trạm xe buýt đâu đó xa xa, ngôn ngữ riêng của hai người thích đứng gần nhau.
Khi nó như của riêng chúng tôi
Đối với chúng tôi, việc hút cùng nhau ban đầu không hề giống một vấn đề. Nó giống sự đồng hành. Một điếu sau khi đi bộ. Một điếu sau khi ăn. Một điếu trong lúc chờ xe buýt lâu quá. Tôi chìa hộp thuốc, cô ấy lấy một điếu, và cử chỉ đó gần như nhẹ nhàng. Không kịch tính. Không nguy hiểm. Chỉ là thân thuộc.
Đó là nguy cơ im lặng của một thói quen chung. Nó mượn hơi ấm của người đứng bên cạnh bạn. Điếu thuốc không còn chỉ là điếu thuốc nữa. Nó trở thành khoảng nghỉ sau cuộc trò chuyện, cái cớ để ra ngoài, vật nhỏ chuyền từ tay này sang tay khác khi không cần lời.
Lúc đó tôi không thấy điều đó. Tôi thích cô ấy không bao giờ phán xét tôi. Cô ấy thích tôi không bao giờ nên lời giảng dạy. Chúng tôi đều quá trẻ để hiểu sự im lặng có thể trở thành sự cho phép.
Những gì hai mươi bảy năm đã làm
Năm tháng biến một đạo cụ thành đồ đạc. Quán cà phê biến mất khỏi đời sống hằng ngày, nhưng thuốc vẫn còn. Chúng nó đi theo chúng tôi vào những căn phòng thuê, ngày làm việc, bữa ăn, cãi vã, những tối lười biếng, tháng khó khăn và những ngày thứ ba bình thường.
Khi con trai chúng tôi ra đời, vợ tôi bỏ trong thời gian mang thai và cho con bú. Cô ấy làm điều tôi đã không làm được. Rồi cuộc sống ổn định lại, tôi vẫn hút, và mạch cũ trở lại. Tôi mang phần mình trong đó. Không phải một lời thú nhận kịch tính. Chỉ là một sự thật. Con trai tôi giờ 22 tuổi, và cậu lớn lên giữa một thói quen bắt đầu từ trước khi cậu tồn tại.
Ở thời điểm tồi tệ nhất, tôi hút khoảng 40 điếu mỗi ngày. Giữa tôi và vợ, con số đó khoảng ba gói. Khi viết ra giờ nghe thật xấu. Hồi đó nó bị chia ra thành những khoảnh khắc nhỏ, nên trông nó nhỏ hơn thực tế. Buổi sáng. Văn phòng. Về nhà. Sau bữa tối. Trước khi ngủ. Thêm một điếu vì cô ấy đang hút. Thêm một điếu vì tôi cũng đang hút.
Đến lúc đó thì không còn là lãng mạn. Đó là việc duy trì với hai chiếc ghế.
Phần tôi đã bỏ sót
Tôi từng nghĩ việc bỏ thuốc trong một cặp đôi phải trở thành cuộc thi. Một người thành công, người kia cảm thấy bị buộc tội. Một người thất bại, người kia cảm thấy bị kéo lại. Vì vậy chúng tôi giữ chủ đề nhẹ. Chúng tôi tránh gây áp lực. Chúng tôi cũng tránh sự thành thật.
Điếu thuốc đầu tiên không bắt giữ chúng tôi vì nó có phép màu. Nó tồn tại vì nó đi cùng chúng tôi. Nó gắn vào sự chăm sóc, sự mệt mỏi, thói quen và sự lịch sự. Nhiều năm tôi lẫn lộn việc không tranh cãi về thuốc lá với sự hòa bình. Nó không phải hòa bình. Đó là thói quen học cách ở yên trong nhà chúng tôi.
Khi tôi cuối cùng bỏ, vợ tôi cũng bỏ. Không phải vì tôi giảng. Không phải vì một người trở nên mạnh hơn người kia. Sự thay đổi xảy ra khi việc hút thuốc thôi không còn giống điều thuộc về chúng tôi và bắt đầu giống thứ đã mượn chúng tôi suốt 27 năm.
Thỉnh thoảng tôi nghĩ lại cái bật lửa đỏ ấy. Hai người trẻ ở bàn cà phê nhỏ, không biết họ đang mang gì tiếp theo. Tôi không trách họ. Tôi chỉ ước họ biết rằng thói quen chung vẫn có một cánh cửa. Hai người có thể ra cùng một cánh, mà không cần đẩy nhau.
Nếu bạn đang nghĩ đến việc bỏ thuốc cùng người bạn đời, tôi đã viết hướng dẫn của J. Freeman dành cho vấn đề chung loại đó: bình tĩnh, riêng tư và không biến nhà thành phòng xử án. Nó mở ra cho bạn một con đường rộng hơn để bước, theo nhịp riêng, không yêu cầu ai phải thắng một trận đấu.
🚀 Sẵn sàng bỏ thuốc lá?
Tệp PDF SmokingBye là một lối thoát nhẹ nhàng, từng bước: giảm nicotine dần dần, không căng thẳng và không tái nghiện.
Nhận kế hoạch & bắt đầu ngay hôm nay

